
- Hey missy, Yêu thật thà là phim điện ảnh đầu
tiên của em, chớ vội vàng chọn Jules. Tốt nhất
nên cast thêm vài người nữa cho an tâm. – Vừa đẩy cửa bước vào, Alex Võ, người quản lý của
Nam Kha, đã tuôn một tràng.
- Em có cảm xúc trước Jules.
- Em là ca sĩ thần tượng, là ngôi sao truyền
hình, nhưng đây là phim điện ảnh. Missy à, nếu
vụ này không xuôi là danh tiếng em mòn đi một nửa á!
- Jules sẽ làm được. – Giọng Nam Kha mềm như
nhung. Chất giọng khiến người nghe tan chảy,
đồng thời cũng biết rằng cô không cho phép
thương lượng. Cách nói có cương có nhu của
một bà hoàng. Alex không nói thêm gì, chỉ chép miệng một cái
trước khi rời phòng.
Nam Kha tiếp tục yểu điệu nhấp từng ngụm trà
nhỏ, thích thú ngắm dòng xe cộ đang đan xen
lấp lánh dưới đường. Ngay từ khi chân ướt chân
ráo vào Công ty Quản lý Tài năng CE, nàng đã mê chiêm ngưỡng cuộc sống từ tầng cao nhất
tòa nhà. Vì cái view này, nàng đã chấp nhận trả
nhiều cái giá để nổi tiếng, để trở thành con át
chủ bài của công ty mà đòi hỏi cho mình phòng
tập riêng trên đây. Ở trên cao, nàng nhìn người
khác thật nhỏ bé. Ở trên cao, nàng nhìn được xa.
2. Là con trai, nhưng nét đẹp của Jules lớp lang
như một đóa hoa đa sắc, đa hương. Thoáng
nhìn, anh buông ra thần thái lãng mạn. Thoáng
nhìn, anh toát ra phong cách lạnh lùng. Thoáng
nhìn, sẽ cảm được trong anh một luồng cảm xúc rất da diết đang cuộn chảy. Anh khiến các cô
gái cảm thương ngay từ cái chạm mắt đầu tiên.
Anh gợi liên tưởng đến một chàng hoàng tử cao
thượng lặng-lẽ-yêu-em, luôn quan tâm săn sóc
cô gái mình yêu vô điều kiện, bất chấp trái tim
cô ấy ấp ủ một nam nhân khác. Vào một buổi trưa năm thứ nhất đại học, Nam
Kha va phải Jules trong quán cà phê ở trường.
Khi ấy, nàng chỉ là mầm non trong làng giải trí,
nhưng việc đóng vài phim truyền hình, ra mắt
vài bài hát online cũng đủ khiến nàng nổi bật
trong trường. Còn Jules là một sinh viên Mỹ trầm tính và tách biệt. Anh nói tiếng Việt khá,
nhưng ít giao tiếp, luôn chỉ thu mình vào một
góc lớp học, một góc thư viện, một góc quán cà
phê.
Gặp nhau, đôi mắt màu xanh tím tuyệt đẹp, chất
chứa những xúc cảm cô độc của Jules đã lay động trái tim Nam Kha. Gặp nhau, nụ cười vô tư,
duyên dáng của Nam Kha đã lôi Jules ra khỏi cái
kén của mình.
Jules mê Việt Nam sau chuyến đi trao đổi văn
hóa ở trường trung học. Vào đại học, anh quyết
định chuyển đến một trường Quốc tế ở Việt Nam, bất chấp bố mẹ không đồng tình và cắt
viện trợ. Cũng vì thế, anh tách mình khỏi cuộc
sống của một sinh viên bình thường, do bao bận
rộn mỗi ngày. Sáng sáng anh lên lớp, chiều
chiều đi dạy thêm tiếng Anh, đêm đêm tìm tòi
những cách kiếm tiền trên mạng. Tất cả để được sống tại vùng đất mình yêu thích.
Nam Kha say mê việc ngắm nhìn Jules đắm chìm
trong các phép tính kinh doanh, các bài viết
marketing mạng. Nàng yêu cái ý chí, cái độc lập
tỏa ra khi anh tập trung cao độ, lắng sâu vào cõi
suy nghĩ của mình. Nàng đo giá trị một chàng trai bằng trái tim và khối óc, nên đám mỹ nam
và công tử nhà giàu gặp trong showbiz chẳng ai
khiến nàng vừa ý. Kẻ chỉ biết vung tiền. Kẻ có
đầu óc thì nhẫn tâm, không từ thủ đoạn gì để
nổi tiếng. Người biết kính trên nhường dưới thì
mãi lẹt đẹt. Jules là chàng trai đầu tiên được lòng cả trái tim ưa lãng mạn và cái đầu tỉnh táo
của nàng, chỉ là…
Đấy là một buổi hoàng hôn đầu xuân. Bầu trời
phủ kín một màu vàng huy hoàng. Nam Kha
đứng bên cửa sổ trên tầng cao nhất tòa nhà
công ty, thụ hưởng vẻ đẹp hùng vĩ của trời mây, sau hàng giờ đồng hồ vắt mình trong
phòng tập nhảy.
- Hôm qua em lại đi chơi với anh chàng ngoại
quốc ấy à? – Davis Hoàng, người quản lý của
nàng khi ấy đến bên từ bao giờ.
- Anh trông thấy ư? – Nam Kha nở một nụ cười lấp lánh. Nụ cười mãn nguyện mà e lệ của một
thiếu nữ mới biết yêu.
- Ừm… – Davis đưa tách cà phê lên môi nhấp hờ
– Hãy thôi anh ta đi.
Bị bất ngờ, Nam Kha chẳng biết phải đối đáp ra
sao, mà nàng cũng không chắc mình nắm được mạch xoay của cuộc trò chuyện. Davis nhìn
thẳng vào đôi mắt nàng đang mở tròn:
- Công ty đang có kế hoạch lăng xê, nếu bây
giờ em vướng tiếng “me Tây” là chết.
- Bao nhiêu người mẫu, diễn viên lấy chồng
ngoại đấy sao? - Hình tượng của em trong sáng như thiên thần.
Sau này, em sẽ là chuẩn mực chọn bạn gái cho
nhiều chàng trai. Không thể yêu một anh Tây. Ít
nhiều người ta vẫn xem những cô gái yêu Tây là
sính ngoại, là hư, là “me Tây”.
- Em sẽ không xuất hiện với anh ấy ngoài phố nữa. – Nam Kha cố nài nỉ, nhưng lòng nàng biết
mình đã thua.
- Em nghĩ xem, em vào công ty là vì cái gì?
Nam Kha quyết định thôi Jules nhanh cũng như
khi nàng quyết định yêu anh. Chẳng cần những
lời chia tay dông dài. Chỉ một câu qua điện thoại “Từ nay em sẽ không bên cạnh anh nữa”, rồi
nàng cúp máy. Cũng chẳng kịp nghe phản ứng
của anh.
3. Tối Noel, sau khi tham gia một chương trình
từ thiện, Nam Kha về nhà ăn bánh kem, uống
trà với bố mẹ. Công ty đã thay nàng từ chối tất cả các buổi tiệc lai láng rượu và nhung nhúc thợ
săn ảnh, để vừa khít với hình tượng trong sáng,
hiền ngoan như thiên thần.
Sau 10 giờ, Nam Kha thay bộ đầm dạ hội màu
xanh thủy thủ, eo thắt chiếc nơ màu cam rất to,
rất phá cách. Bộ đầm này chắc chắn sẽ biến nàng thành Nữ hoàng trong bất kỳ buổi tiệc
nào. Nhưng cô gái ngoan thì chỉ có thể mặc
đầm đẹp, ngồi ăn khoai tây chiên và xem tivi ở
nhà.
Tivi phát chương trình giới thiệu về Nam Kha.
Những thước phim quay khi nàng mới gia nhập làng giải trí, khi nàng cật lực trong phòng luyện
thanh, những đoạn phim truyền hình mà nàng
xuất hiện. Rồi clip bài hát Yêu thật thà đã một
bước đưa nàng lên hàng chiếu trên trong
showbiz hơn nửa năm trước. Rồi những đoạn
phim quay lén nàng đang học trong giảng đường. Đến cảnh nàng đang đọc sách trong
quán cà phê trường, thấp thoáng trong góc màn
hình là Jules ngồi cách nàng bốn, năm chiếc
bàn, mắt gí sát vào máy tính xách tay. Đôi mắt
màu xanh tím của anh chỉ là hai chấm tí hin,
nhưng sao nàng vẫn cảm được trong ấy nét u uẩn. Tim nàng bất giác thắt lại.
Nam Kha cầm tách trà nóng đến bên cửa sổ.
Nhìn ra vườn, những tàng lá xào xạc trong đêm
đen càng khiến khối cô đơn trong lòng nàng nở
rộng. Nàng thấy bản thân kỳ quái. Dõi theo
những hình ảnh ngoan lành, giàu sức sống, những chặng đường trải hoa của chính mình,
lòng nàng chẳng gợn chút mãn nguyện. Chỉ len
lén những áng xót xa. Nàng nhớ đến những lúc
mình tập nhảy đến bật móng chân, tự băng bó
lại rồi đứng lên nhảy tiếp, mong cơn đau có thể
xóa mờ hình ảnh Jules. Nàng nhớ đến lúc mình ôm con gấu bông to tướng, khóc như một đứa
trẻ khi không thể nén được nhung nhớ. Nàng
nhớ đến những lần cố tình làm việc đến kiệt
sức, để đêm về có thể ngã vật xuống ngủ ngay,
không bị cảm giác có tội dày vò.
Hàng mi cong diễm lệ của Nam Kha khẽ chớp. Một nhúm đằng đẵng lại vô cớ kéo đến trong
nàng. Không biết từ bao giờ, nàng đã quen,
thậm chí còn thấy thi vị với nỗi cô đơn và
những trận buồn bã không rõ nguyên do. Lòng
buồn thì mắt chẳng vui. Không biết từ bao giờ,
bên nụ cười nàng rạng ngời như ánh mai là đôi mắt ẩn hiện những trầm tư mong manh tựa
sương khói. Mắt buồn, miệng vui – nhan sắc lạ
kỳ ấy càng lay động lòng người, khiến người ta
say, nhìn một lần là muốn nhìn mãi.
Nam Kha nắm trong tay sự hoàn mỹ. Chỉ là…
Vẫn có nhiều lúc nàng mong được sống lại cái phiên bản hồn nhiên khóc cười, vô tư hờn giận
của mình. Được trở về những ngày bên cạnh
Jules, thoải mái ghé sát anh chụp hình tự sướng,
được bụp tay che miệng mà hôn anh… Bỗng
một ý nghĩ vụt qua đầu nàng. Đôi môi yêu kiều
của nàng cười lém lỉnh, khoe ra cái lỗ dùi sâu rất dễ thương nơi khóe miệng.
Sáng hôm sau, Nam Kha dậy sớm hơn thường lệ,
chẳng kịp dùng điểm tâm, nàng phóng ào đến
căn hộ của Jules.
Nam Kha gõ cửa nhè nhẹ, rồi ầm ầm nhưng
chẳng ai mở. Nàng đã cẩn thận đem theo chiếc chìa khóa nhà mà ngày xưa Jules đưa. Nàng mím
môi, từ tốn tra khóa vào ổ, xoay nhẹ và… Căn
phòng không còn chút hơi ấm của một chốn có
người ở.
Lăn lóc trên sàn nhà, một chiếc kẹp tóc màu
hồng đính quả dâu đỏ bằng bông rất yêu. Một lần trên đường tản bộ đến nhà Jules, Nam Kha
đã gặp mưa. Đến nơi, nàng tháo chiếc kẹp ra để
hong khô tóc. Trên kệ sách, nằm chỏng chơ một
cuốn tiểu thuyết Nhật Bản đã phủ lên mình lớp
bụi mỏng. Nàng khẽ cầm lên, lật ra ngay đúng
trang mình đang đọc cách đấy gần một năm. Trên chiếc tủ đầu giường, một tuýp kem dưỡng
da tay mùi trà xanh cô đơn cư ngụ. Một lần,
nàng đã nắm lấy tay Jules khi anh đang gõ bàn
phím lọc cọc, rồi nàng lôi tuýp kem này khỏi túi,
nhẹ nhàng thoa đều khắp bàn tay anh khô ráp…
Nam Kha đứng tựa nhẹ vào chiếc kệ thấp bên cửa sổ, lặng lẽ bao quát một lượt căn phòng.
Nhìn những món đồ mà mình không dám đến
lấy sau khi chia tay, nàng muốn khóc nhưng
nước mắt chỉ kéo thành một màng trong mắt,
không nhỏ xuống được. Nàng cầm lên chiếc
khung hình nằm úp ngược trên kệ, hình nàng và Jules.
4. Sau buổi họp báo giới thiệu đoàn làm phim
Yêu thật thà, Nam Kha đưa Jules lên phòng tập
của mình trên tầng cao nhất tòa nhà công ty,
cùng ngắm buổi hoàng hôn lộng lẫy giữa thu.
Lòng nàng phơi phới trong bóng chiều tà. Hoàng hôn – điểm kết thúc của một ngày nắng đẹp –
lại có thể là điểm khởi đầu chuỗi ngày tươi sáng
mới của nàng.
- Vì sao anh muốn đóng phim? Vì em? – Nam
Kha nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh tím của
Jules phản chiếu trong tấm kính cửa sổ. - Anh muốn biết cuộc sống của làng giải trí có
gì hấp dẫn. – Jules đưa tách cà phê lên mũi hít
hà, rồi nhẩn nha nốt câu nói của mình – Cám ơn
em!
- Vì sao?
- Nếu em không tác động, vai diễn chẳng thể thuộc về anh dễ dàng đến thế. – Jules khẽ
nhếch mép cười. Sau một giây, nụ cười ấy nở
lớn, lộ hẳn hàm răng trắng đều, rất thân thiện.
- Vậy đừng làm em thất vọng.
Yêu thật thà lấy bối cảnh những năm 1960. Jules
vào vai một phóng viên trẻ người Pháp, ưa mạo hiểm với một trái tim nồng nàn. Anh si mê tha
thiết một tiểu thư quyền quý – vai của Nam
Kha, nhưng nàng từ chối đến với anh vì những
rào cản xã hội. Nội dung phim được trau chuốt
tỉ mỉ, nhưng tình yêu, chiến tranh, những tranh
chấp của lý trí và trái tim chưa hấp dẫn khán giả bằng cái tên Nam Kha. Người ta đến rạp chủ
yếu để ngắm dung mạo mỏng manh mà giàu
nhựa sống như cánh hồng phấn trong nắng của
nàng. Và khi ra về họ lại bị ám ảnh bởi đôi mắt
màu xanh tím, đẹp đẽ như hai viên ngọc, váng
vất những áng cô độc, u uẩn của Jules. 5. Một mùa Noel lại đến. Công ty CE tổ chức
tiệc mừng hoành tráng, vừa hòa nhịp không khí
lễ hội, vừa phô trương thanh thế hàng đầu.
Đứng bên cửa sổ cùng ly rượu chát trên tay,
Nam Kha quan sát Jules đang bị vây quanh bởi
hàng tá phóng viên giữa phòng tiệc. Anh e dè như một chú bé không quen với bộ cánh đĩnh
đạc của một ngôi sao đang lên. Nhưng cách anh
đáp lời phóng viên với giọng tiếng Việt rõ ràng,
từ ngữ không thừa không thiếu lại chứng minh
một sự luyện tập chăm chỉ những kỹ năng cần
thiết của một ngôi sao. Những ngón tay thon thả của Nam Kha mân mê
mặt dây chuyền pha lê hình giọt nước trên cổ.
Đây là món quà Jules trao nàng tối qua, sau buổi
hẹn hò lén lút. Nụ cười kiều diễm trên môi nàng
có nét ma quái. Mắt nàng ánh lên một tia ác
độc. Khẽ khàng đặt ly rượu lên chiếc bàn gần nhất,
Nam Kha nhấc lên một chiếc bánh kem cỡ
trung, rồi bước về phía Jules. Đám phóng viên
tự động rẽ ra, nhường đường cho nàng tiến đến
bên anh. Không cần nhìn, nàng cũng đọc được
sự hau háu trong mắt bọn họ, chờ đợi nàng và Jules làm một hành động công khai tình cảm.
Nam Kha đứng đối diện Jules, nhìn sâu vào đôi
mắt màu xanh tím của anh. Tâm trí nàng bỗng
hiện lên hình ảnh Jules của ngày đầu tiên nàng
gặp gỡ trong trường đại học – đôi mắt màu
xanh tím rất đẹp, mênh mông và sâu thẳm như đại dương đêm. Đôi mắt chất chứa những xúc
cảm cô độc, nhưng ngây thơ và tự nhiên. Môi
cô nàng mím lại, rồi cong thành một nụ cười.
Jules đắm đuối nhìn nàng, miệng nhếch cười,
chờ đợi.
- Chúc anh Giáng Sinh vui. – Giọng Nam Kha mềm như nhung. Rồi bất ngờ, nàng úp thẳng
chiếc bánh kem lên mặt Jules.
Tất cả máy hình đều hướng về Nam Kha và
Jules. Đèn flash chớp ầm ĩ. Tiếng người xầm xì.
Hai dòng nước mắt trôi nhanh khỏi đôi mắt chất
đầy cay đắng của Nam Kha, khi nàng chạy ào khỏi phòng tiệc.
6.Hai tiếng sau sự vụ ồn ào tại buổi tiệc, Nam
Kha đứng trong phòng tập riêng của mình, mắt
nhìn vô định những chuỗi đèn nê-on lấp lóa
khắp thành phố. - Missy, em có cần làm lớn như thế không? –
Alex vừa nói, vừa đưa một tách trà ra trước mặt
Nam Kha.
- Anh đã chắc các báo ngày mai sẽ đăng hình
Jules với Nhã Quyên chứ? Em muốn sự nghiệp
của cả hai đi tong. – Nam Kha nhấn mạnh cụm từ “của cả hai”.
- Rồi. Em thật ác! – Giọng Alex đầy thích thú.
- Em chỉ là một thiên thần đáng thương.
- Anh đã lo xong. Đám nhà báo sẽ viết những
bài bênh vực em. Một minh tinh âm thầm giúp
người yêu nổi tiếng rồi bị phụ bạc. Sẽ có thêm những tấm hình yêu thương ngày xưa làm bằng
chứng.
- Anh là nhất! – Nam Kha lườm yêu Alex, rồi
nhắm mắt thưởng thức vị thanh ngọt của trà.
Còn một mình trong phòng, Nam Kha cảm nhận
sống động sự trở lại của cô đơn và những xúc cảm đằng đẵng. Đã lâu rồi, nàng mới lại nếm trải
cảm giác này. Nhìn vào tấm kính cửa sổ, nàng
nở một nụ cười rạng rỡ với chính mình, khoe ra
cái lỗ dùi sâu dễ thương nơi khóe miệng. Nàng
luôn biết mình may mắn khi được ban tặng một
nụ cười thơ trẻ và gương mặt thiên thần bất biến. Bởi nếu những toan tính từ ngày đặt chân
vào showbiz hằn lên dung mạo, nàng đã chẳng
thể tiến thân nhanh đến thế, chẳng thể diễn
tốt màn kịch cô gái đáng thương bị Jules lợi
dụng.
Một năm trước… Vài ngày sau khi ghé thăm căn hộ cũ của Jules, Nam Kha đã nhìn thấy những
tấm hình của anh trong một studio. Anh tìm
kiếm cơ hội thâm nhập làng giải trí. Anh được
gọi casting, được nhận vai trong Yêu thật thà
đều do nàng tác động. Như một cách đền bù
cho hành động tàn nhẫn ngày xưa của mình. Đáng ra nàng nên dừng ở đấy.
Đôi mắt màu xanh tím rất đẹp của Jules, những
kỷ niệm đầy thơ, cuộc sống đơn độc của một
ngôi sao đã xúi giục Nam Kha mạo hiểm. Nàng
lén lút cùng Jules hò hẹn. Lén lút sống lại cảm
giác yêu và được yêu. Nàng nuôi một tham vọng nho nhỏ: Tình yêu thật thà của nàng và
Jules sẽ đạp đổ cái quan niệm “me Tây” cổ hủ.
Nhưng tất cả đã không còn tròn vẹn…
Nam Kha khám phá ra chuyện vụng trộm của
Jules với Nhã Quyên – đối thủ tiềm năng của
nàng. Phải đến lúc ấy, cái thần trí u mê của một thiếu nữ đang yêu và thèm yêu trong nàng mới
vỡ vụn. Phải đến lúc ấy, nàng mới nhận ra trong
ánh mắt Jules ngày xưa có nhiều bất mãn những
khi nàng chẳng dám nhận anh là bạn trai. Phải
đến lúc ấy, hình ảnh những món đồ của nàng
lăn lóc trong căn hộ cũ của anh mới trở nên rõ nghĩa: Không phải vì quá yêu mà muốn quên,
mà vì quá hận nên không muốn giữ.
Nam Kha cắn nhẹ môi. Ai đó đã nói chớ bao giờ
lại hò hẹn với người mình từng từ bỏ. Tình cảm
có thể vẹn nguyên, nhưng con người thay đổi.
Ngay khi thốt ra câu tạm biệt, cô bé thiên thần trong nàng đã lụi tàn. Và Jules cũng lột xác…
Mắt Nam Kha long lanh một màng nước mắt.
Nàng lại làm điều ác với Jules, nhưng lòng chẳng
gợn chút cảm xúc. Để tồn tại trong showbiz,
nàng không thể níu kéo cái tâm tính trong vắt
tựa thiên thần. Nàng chỉ mong sống trọn những phần của mình, chẳng ham thích việc hại người.
Nhưng khi cần, nàng luôn biết cách tự bảo vệ.
Bất giác, môi Nam Kha mấp máy bài hát Yêu
thật thà của mình… “Yêu thật thà, là thế nào?
Nhìn người ta cười, nhìn người ta khóc, tôi tự
hỏi khi yêu thật thà thì phải hành xử như thế nào. Tôi không hiểu…” Bỏ lửng câu hát, nàng
khẽ cau mày. Đáy lòng nàng tự hỏi: Yêu thật thà,
thật ra là thế nào?
Nam Kha khẽ rùng mình. Đáy lòng nàng tự hỏi:
Trái tim lạnh lùng và tàn nhẫn của nàng liệu có
còn khả năng đập vì người khác?