Polly po-cket
ด1/11/19138

Giới thiệu
đây là chuyên mục blog của GDN. Dc sự đề nghị của 1 số bạn, admin đã thức khuya dậy sớm, copy chỉnh sửa, sáng tác ùi post lên cho a chị e đọc. Vì hot hiện nay vẫn là những kâu chuyện t.y cảm động nên các bạn đừng thắc mắc vì sao blog toàn iu đương. Nói rk là đủ rồi nhỉ. Hì ...

Em phải tin mình đã mất anh

Em không hiểu và luôn tự hỏi lòng: em đã làm gì sai, hay tình yêu anh dành cho em là giả dối
nên mới dễ dàng thốt ra lời chia tay như vậy?
Có phải những lần em đã đồng ý ra ngoài với
anh, đã đánh mất mình với anh khiến anh cảm
thấy khinh bỉ em, để nói nên lời chia tay? Nếu
đúng thế thì em thật sự đau nhói! Chẳng lẽ chỉ vì tình yêu mà em lại vô tình đánh mất đi tình
yêu sao?
Trước đây, em đã đắn đo suy nghĩ thật nhiều
khi quyết định chấp nhận tình cảm của anh. Khi
đến với anh, em yêu bằng cả trái tim, không hối
tiếc gì, miễn sao được nhìn thấy anh vui. Nhưng cách sống hết mình vì tình yêu của em lại chính
là lí do khiến anh xa rời em.
Ngày hôm qua em hạnh phúc trong tình yêu của
anh, hạnh phúc khi em nghĩ rằng em đã thuộc
về anh. Vậy mà ngày hôm nay, em mất anh mãi
mãi. Chỉ duy nhất một câu nói: “anh lên chơi với gia đình và bố mẹ, cũng khá lâu rồi anh không
lên thăm". Có một chút hờn dỗi của em trong
đó vì anh ít khi quan tâm tới gia đình em. Trong
men say của rượu, anh và em đã cãi vã nhau rất
nặng lời, cả hai đã không kìm chế được những
điều bức bối trong lòng mình bấy lâu, tất cả đã thốt hết ra trong cơn phẫn nộ. Vậy đấy anh đã
lạnh lùng nói "Chúng ta hãy chia tay đi. Mình
không hợp nhau!". Em cứ ngỡ ngàng nhưng tự
trấn an mình rằng chắc anh cũng đang chỉ thách
thức với em mà thôi, vậy nên em trả lời "chia
tay thì chia tay, anh là gì chứ!" . Ngày tiếp theo, em như thấy tim mình đập
mạnh khi anh nói và hỏi về những chuyện xưa
cũ của em làm tim em cứ nhói đau lên từng hồi,
không biết trả lời sao cho phải. Ngày sau đó, sự
im lặng của anh cùng những cuộc điện thoại
không có người trả lời đã khiến em như bừng tỉnh. Em nhận ra rằng mình chia tay là sự thật.
Biết nhau gần 3 năm và chính thức yêu nhau
được một năm 27 ngày nhưng sao tình yêu
trong em dành cho anh lại nhiều đến vậy? Yêu
anh, em luôn sống trong nỗi lo sợ không xứng
đáng với anh. Nhưng sự an ủi của anh đã giúp em quên đi ý nghĩ tiêu cực ấy. Khi đến với anh,
em như thay đổi tất cả, từ thói quen đến tính
cách. Em thấy mình lớn hơn, chín chắn hơn. Dù
thời gian quen nhau không ít lần anh làm em
tổn thương, nhưng sao em vẫn yêu anh tha
thiết. Nhiều lần em đã ở bên anh, em không sợ anh sẽ
làm gì mà chỉ sợ anh sẽ xem thường rồi xa rời
em. Nhưng rồi lý trí lại không chiến thắng con
tim. Em luôn nghĩ đó sẽ là những tình cảm rất
đẹp cho chúng mình, sẽ là minh chứng cho tình
yêu chúng ta, nhưng em hoàn toàn sai lầm. Điều đó cũng là làm cho anh khinh bỉ và không tôn
trọng em hơn,
Điều em lo sợ cũng trở thành sự thật. Có lẽ anh
nghĩ em là người con gái quá dễ dãi đúng
không? Anh nghĩ như vậy thì cũng không có gì
là khó hiểu. Nhưng anh ơi, khi bên anh, em không nghĩ đó là đam mê thân xác, mà là tình
yêu thật sự em dành cho anh, nên em đã nói dù
mai này thế nào em cũng không hối tiếc.
Đúng là khi đến với anh, em không còn nguyên
vẹn, nhưng em luôn nghĩ đó chỉ là sự không
nguyên vẹn ở thể xác, còn tình yêu và tâm hồn em thì dành trọn cho anh.
Trước anh, em đã quen 2 người nhưng em chưa
bao giờ cảm nhận được sự đau đớn thật sự ở
con tim khi tình yêu tan vỡ. Em cũng chưa từng
bắt mình phải van xin tình cảm của ai dù đó,
nhưng em chi căm giận người đã lấy đi sự trong trắng của em. Chỉ tới lúc yêu anh, em mới bắt
đầu cảm nhận được sự đau khổ, bắt đầu biết
dằn vặt, mặc cảm trước một người đàn ông, tự
thấy tự thổ thẹn với chính mình và em luôn
mong ước mình con la con gái con nguyên vẹn,
chưa vưóng vào bụi trần vào sự đau khổ của cuộc đời, để tất cả là của anh nhưng em làm
sao có thể? Khi yêu anh em bắt đầu mơ về một
cuộc sống gia đình thật sự, ở đó mình sẽ cùng
nhau vun đắp hạnh phúc.
Những lời yêu thương anh từng nói, em nhớ mãi
không bao giờ quên. Anh từng bảo: "Anh quen em là để tiến tới hôn nhân chứ không phải
quen qua đường, em hãy suy nghĩ kỹ nhé!", "Ở
bên em anh rất hạnh phúc” , “Anh chưa bao giờ
yêu một người con gái nào nhiều như yêu em”...
Giây phút ấy em đã đắn đo thật nhiều mới dám
trả lời, vì em tin anh thật sự nghiêm túc. Tuy yêu nhau nhưng anh không có nhiều thời gian
dành cho em, đôi khi cả tuần em chẳng được
gặp anh song em vẫn cảm thấy ấm áp.
Hạnh phúc tưởng chừng đang mỉm cười với em
thì bây giờ đã thực sự tắt lịm. Em cứ luôn nghĩ
rằng mình đang mơ thôi, anh sẽ không như vậy đâu, anh sẽ không bỏ rơi em đâu vì em cảm
nhận rằng anh rất yêu em. Nhưng em sụp đổ khi
biết anh không còn quan tâm em nữa, dù cho
em có van xin đau khổ đến thế nào. Trong lòng
anh, thực sự em không còn tồn tại.
Nói vậy thôi nhưng sao em vẫn không thể nào tin được tình yêu của mình lại dễ dàng kết thúc
chỉ qua vài dòng tin nhắn. Em không tin rằng
những gì anh dành cho em chỉ là phút giây đùa
vui. Bởi trong lòng em, anh luôn dịu dàng, hiền
hậu và thành thực biết chừng nào. Chính vì quá
tin anh mà giờ em đang gục ngã hoàn toàn. Ngồi viết những dòng tin nhắn này, hy vọng
trong em cũng đang tắt dần sau những cuộc
điện thoại không có dấu hiệu trả lời của anh.
Em biết, mình không đủ sức để níu kéo những gì
không thuộc về mình, nhưng sao em vẫn không
thôi hy vọng dù biết rằng hy vọng đó thật mong manh. Yêu anh không có nghĩa là sẽ luôn
giữ anh cho riêng mình, em sẽ lấy niềm hạnh
phúc của anh để sưởi ấm trái tim mình cho
những ngày không còn anh. Dù còn bên nhau
hay chia tay em vẫn mong anh hạnh phúc, một
niềm hạnh phúc thật sự làm anh cảm thấy thoải mái và bình yên. Tạm biệt anh, tình yêu của em

Xem bài khác
Bình luận

Viết