
Anh chỉ yêu em 1 ngày, đó là ngày mà anh còn sống !
m ngủ đi, khuya rồi ! Anh ổn rồi mà!
- Ừ, em ngủ đây!
Chỉ ngắn gọn 2 câu thế thôi. Cô và anh chia tay.
Không còn một lời dặn dò, không một câu chào
tạm biệt. Anh bảo anh ổn nhưng đôi mắt thì đỏ hoe. Anh bảo anh ngủ nhưng trong lòng trống
rỗng, anh lang thang khắp thành phố nhỏ, thẫn
thờ không để ý những cơn gió rét đã về tự bao
giờ... dù cho đường về còn rất xa.
5h chiều trên con đường tấp nập dòng người
trở về nhà. Anh phóng xe trong cái giá rét lạnh lẽo của gió mùa cuối năm. Lúc đi vì quá vội vã,
anh chỉ mang trên mình 1 chiếc áo sơ mi mỏng
và 1 áo khoác. Trên đường đến với cô, anh chỉ
để ý cột cây số bên đường, đếm thời gian để
mong được gặp cô, để rồi dù cô chỉ cho anh 15
phút ngắn ngủi nhưng đối với anh, khi cô xuất hiện là lúc mọi lạnh giá đều tan biến đi đâu hết.
Và rồi giờ đây, một mình trên đường về, anh
mới cảm nhận được cái lạnh thấm vào xương
thịt, nhưng là hơi lạnh thấm từ bên trong ra.
Một chiếc xe tải đi cùng chiều, vượt bên phải,
một tiếng còi rít vang, một cái vít ga lên và một cú va chạm vào hông chiếc xe máy... đó là tất
cả những gì anh nhớ. Anh về nhà mà chẳng biết
mình đã về bằng cách nào, và ngất lịm đi đến
chiều hôm sau.
2 tháng trước cô đã bảo với anh, mọi chuyện
phải dừng lại. Anh gặng hỏi nhưng cô không trả lời. Anh đã vội vã đến gặp cô sau 2 đêm thức
trắng. Cuối cùng cô nói, cô còn nhiều việc cần
phải làm. Cô còn nhiều thứ cần phải đạt được.
Những điều đó bây giờ đối với cô còn rất quan
trọng, và cô sợ nếu cô yêu anh nhiều quá, cô sẽ
không thể có được những điều ấy... - Anh có hiểu cho em không? Anh đừng yêu em
nữa, hãy quên em đi,anh sẽ tìm được người con
gái khác tốt hơn em gấp chục lần mà!
- Anh hiểu mà. Những điều đó tốt cho em... Em
cần những cái đó. Nhưng em hãy nhớ, anh sẽ
vẫn chờ em! Anh quay đi ,lặng lẽ!
Đó là những lời cuối cùng anh nói với cô, dù
cho 2 tháng sau đó anh đã lại vội vàng phóng
đến khi nghe cô gọi hỏi thăm trong điện thoại.
Anh yêu cô nhiều quá!
- Anh gặp em được không? Anh có chuyện muốn nói! Anh chỉ xin em 15 phút thôi!
- Chuyện gì hả anh? Thôi được, tối nay em rảnh.
7h30 anh qua đón em nhé!
Anh thở phào nhẹ nhõm, khi gọi điện anh chỉ sợ
cô không đồng ý gặp mặt anh. Kể từ khi cô nhất
định muốn chia tay, anh đã đau khổ, đã cư xử nhiều lúc như 1 đứa trẻ, dằn vặt vì không hiểu
mình đã sai ở đâu.
Cô đã buồn khi đã thốt nên những lời làm tan
nát con tim anh ấy. Cô biết anh yêu cô nhiều,
và mãi mãi anh cũng yêu cô như vậy. Mỗi khi
buồn và cô đơn, cô lại nhắn tin cho anh. Dường như cô biết anh luôn chờ tin nhắn của cô, luôn
ở bên cô lúc cô cần. Và cô thấy giận anh, khi 1
lần anh không gọi lại, dù lúc đó cô đang rất
lạnh lẽo. Hôm nay anh hẹn gặp cô, và dường
như cô cũng đoán được vì sao, hôm nay là ngày
sinh nhật của cô! Anh đến, tặng cô những bông hồng nhung đỏ
thắm, và muốn cô đi cùng anh đến 1 nơi. Một
góc trong quán cafe lặng lẽ, ánh lửa của 18
ngọn nến soi rõ khuôn mặt của 2 người. Một
chiếc bánh gato có lẽ hơi to dành cho cả 2. Anh
cười và bảo, hơi to có lẽ vì tay nghề của anh hơi vụng. Anh đã hì hục cả buổi chiều để làm
chiếc bánh này cho cô, có lẽ trong đời anh
chẳng bao giờ anh nghĩ là mình sẽ chui vào bếp
để làm việc này... vì một người. Anh yêu cô
nhiều quá!
Cô cười bảo, anh chỉ xin có 15 phút thôi đấy. Nhưng rồi cô đã ngồi cả buổi tối với anh. Cô
biết là anh vẫn yêu cô, và cô hạnh phúc vì
những gì anh đã làm hôm nay. Đôi mắt đẹp của
cô ánh lên những tia vui vẻ. Anh ngồi, cười vì
thấy cô cười, đã rất lâu rồi anh mới thấy cô
cười, nghe cô ước điều ước sinh nhật. Nhưng đôi mắt anh trở nên sâu thẳm, và có lẽ rất
buồn!
Sau tối sinh nhật cô, dù anh buồn vì biết anh
đang phải xa cô, nhưng tâm trạng anh thoải mái
hơn vì anh biết cô đang vui vẻ và hạnh phúc,
đối với anh, đôi khi thế là đủ! Có những lúc anh nhìn lên bầu trời đêm, anh hay nói vui là để
đếm sao, nhưng không cần đếm cũng biết
thiếu 1 ngôi sao, vì em đang ở bên cạnh anh mà
Sau tối sinh nhật mình, cô thấy lòng bối rối.
Dường như cô thấy mình vẫn rất cần anh, cô
phân vân không hiểu mình làm thế có đúng không. Cô nói với anh rằng mình đã gạt hết
chuyện tình cảm sang 1 bên, giờ chỉ còn là công
việc, nhưng cô biết là không phải vậy!
12h30, cô gọi cho anh, cô không ngủ được, cô
gọi để được nghe giọng nói của anh, để kể cho
anh nghe rất nhiều điều, mà dường như cô cũng chẳng hiểu là mục đích để làm gì. Anh
nghe cô nói, như anh luôn làm như vậy, anh
biết cô không nói thật và chợt nhận ra, đêm đó
là đêm ngày 1/4, ngày Nói Dối.
2 tháng trước, cô đã gọi cho anh lần cuối cùng.
Khi nghe giọng anh trong điện thoại "Em à! Anh nhớ em!" cô đã không chịu nổi.
Cô như đang bị giằng xé, bởi tình cảm và bởi lý
trí. Cô gọi cho anh và bảo rằng anh đừng làm
thế nữa. Và cô chạy trốn, chạy trốn anh và chạy
trốn bản thân mình!
Anh thấy mình thật là trẻ con, anh biết cô đang bối rối, vậy mà còn gọi cho cô, anh tự trách bản
thân mình. Anh gọi cho cô, để xin lỗi vì đã cư
xử ngốc nghếch. Nhưng không phải là giọng nói
quen thuộc vang lên, đầu dây bên kia nói rằng
anh là đồ tồi tệ,đồ dơ hơi và yêu cầu anh đừng
làm vậy nữa. Anh từ từ cúp máy, và nhắn tin rằng anh xin lỗi...
2 tháng cô bận rộn với công việc và cố gắng
quên anh, và cô nghĩ rằng cô đã làm được.
Nhưng rồi bất chợt cô thấy trống vắng trong
lòng, thấy thiếu 1 điều gì đó. Những hình ảnh
của anh lại ùa về trong trái tim cô, cô nhớ những khi được nghe anh kể những câu chuyện
hóm hỉnh để cười, được nghe anh bảo rằng chỉ
có mình cô trong trái tim anh, và nhớ lại một
câu anh hay lặp lại làm cô hạnh phúc nhất "Anh
chỉ yêu em 1 ngày, đó là ngày mà anh còn
sống!", và cô nhớ đến lần cuối cùng cô được nghe anh gọi "Em à!".
2 tháng anh vùi đầu vào công việc, đôi lúc thấy
cô online mà không dám hỏi thăm. Thỉnh thoảng
anh muốn hỏi han nhưng lại thôi, anh biết như
thế tốt hơn cho cô. Trong thâm tâm anh vẫn
mong muốn cô vui vẻ, có được những điều cô mong muốn, và... sẽ trở lại với anh. Trong tim
anh vẫn chỉ có cô mà thôi. Anh biết anh sẽ vẫn
đợi, đợi cô về bên anh!
"Anh chỉ yêu em 1 ngày, đó là ngày mà anh còn
sống, và kể cả khi anh không còn sống nữa",
những dòng chữ như nhảy múa trước mắt cô. Đã rất lâu rồi anh không nhắn tin cho cô, tại sao
anh lại nhắn những điều như vậy? Cô gọi lại,
theo thói quen, để bảo anh rằng anh đừng nhắn
tin như thế nữa. Đáp lại chỉ là những dòng tút
tút vô cảm, anh không nhấc máy. Điều này
dường như rất khác lạ, vì anh luôn trả lời điện thoại của cô. Cô nhắn tin cho anh nhưng cũng
không có hồi âm.
Sáng hôm sau, cô thức dậy và thấy bồn chồn, cô
chợt nghĩ ra 1 người bạn cũ, 1 người quen của
cả 2, nhưng cô không có số điện thoại của
người ấy. Đành đợi người ta online vậy. Cô ngồi đợi, và đêm khuya, khi nick người ấy sáng, cô đã
vội vã hỏi về anh! Và những ai có thể nhìn vào
mắt cô khi nhận được câu trả lời, chỉ có thể nói
được 2 từ "Bàng Hoàng".
Rồi cô gục xuống và khóc! Anh đã rời xa cô mãi
mãi, anh đã ra đi trong một tai nạn giao thông, 1 chiếc xe tải, không phải quệt ngang xe anh như
lần trước, mà đã đâm vào anh. Dòng tin nhắn
đó là điều cuối cùng anh cố gắng gửi lại cho cô.
Anh đã từng nói, đàn ông đã hứa thì phải giữ lời,
và anh đã giữ lời hứa của mình, anh vẫn yêu cô
cho đến những phút giây cuối cùng anh sống. Cô nấc lên trong tiếng khóc "Tại sao hả anh?
Anh đã bảo sẽ đợi em quay về cơ mà?" Cô giận
mình đã quá cực đoan, luôn chỉ làm theo ý
mình. Anh đã yêu cô rất nhiều, đã luôn chiều cô
hết sức, vậy mà giờ đây, đến đám tang của anh
cô cũng không thể có mặt. Và cô chỉ biết khóc. Mặt trời đã lên bên ngoài cửa sổ, đêm qua cô đã
khóc rất nhiều và thiếp đi lúc nào không biết.
Trong mơ cô gặp lại anh, một nụ cười tươi như
anh vẫn thế, vẫn là đôi mắt sâu thẳm và buồn,
và anh nói với cô câu nói anh vẫn thường nhắc
"Anh là gió, gió có mặt khắp mọi nơi... Bất cứ khi nào em thấy gió, là anh đang ở cạnh bên..."